Vững chắc tôi sẽ không đem những giá trị quý đó đổ vào scandal
Chuyện “nghệ sĩ nổi danh có thu nhập khủng” không sai, tôi cũng ngỡ ngàng vì hằng ngày đọc báo thấy nghệ sỹ này đi xe tiền tỷ, ca sĩ khác mặc đồ trăm triệu.
Hiện tại tôi được cấp giấy phép trình diễn định kỳ. Nhưng tôi may mắn có được sự tương trợ của những người bạn về mặt tinh thần rất nhiều như nhạc sĩ Nguyễn Hà đã sáng tác ca khúc và bạn bè đã giúp quay, dựng clip… Những video clip của tôi được các kênh truyền hình phát sóng và nhiều website của các công ty đăng tải và Dĩ nhiên tôi chưa được lợi nhuận kinh tế nào từ chuyện đó lúc này.
Vì nếu xét tuổi nghề hoạt động ở Việt Nam thì tôi còn quá trẻ. Để tôi có thêm những dịp đóng góp và biểu lộ niềm say mê nghệ thuật của mình trên đất nước mà tôi xem như quê hương thứ 2 của mình. Gia đình cũng lo ngại về điều này nên thỉnh thoảng cũng khuyên tôi quay về Mỹ và làm việc lại cho công ty Apple và gẫn gũi gia đình. Nghệ sĩ Việt Nam cầm 1 thì tôi phải nổ lực 10 tôi mới có thể bằng họ.
Ví dụ như sau khi xem qua video clip “Hello Hạ Long”, khán giả cảm thấy tự hào về một kỳ quan Thế giới trên sơn hà Việt, còn bạn bè quốc tế thì rất muốn đến với để trải nghiệm. Để no ấm từ chính sức lao động của bạn thì không có gì ngần ngại cả
Còn những trường hợp gần đây, có những nghệ sỹ bị báo chí bóc trần khi dùng xe, nhà cửa của bạn bè để “đánh bóng” hình ảnh no ấm của mình anh có nghĩ suy gì? Tôi nghĩ làm nghệ sĩ thì không nên mặc cảm về hoản cảnh của mình vì “ sự no đủ không nói lên được tài năng của người nghệ sĩ”. Anh có nghĩ đến lúc anh sẽ phải dùng “scandal” để đánh bóng tăm tiếng của mình? Tôi có được ngày hôm nay là do những nổ lực và thế không ngừng của bản thân do chính tôi xây dựng, không ekip, công ty nào định hướng.
Trước khi đến Việt Nam tôi cũng có công việc ổn định và cũng tham dự hoạt động nghệ thuật ở Mỹ. Đi xe máy, ăn hạ đôi khi là thú vui của tôi. Vậy anh có nghĩ “duyên” thì cũng có lúc có thể “hết duyên”, tức là có lúc anh sẽ quay về Mỹ? Nếu trở lại Mỹ điều gì ở Việt Nam khiến anh nhớ nhất? Việt Nam là nơi giúp tôi trưởng thành hơn bằng những trải nghiệm mà nếu ở Mỹ tôi không thể nào có được.
Ở đâu cũng có pháp luật, làm nghệ sĩ thì càng tuân thủ pháp luật của nước bạn đang hoạt động. Anh luôn ngợi ca Việt Nam không chỉ về âm nhạc mà trước đây cũng lên tiếng tụng ca “Du Lịch, văn hóa, con người …” Việt nam bình cách có những bài viết “bên vực” khi một blogger “nói xấu du lịch Việt Nam” hoặc gần đây nhất là những bài về “Bạo lực học đường”, “Nick đến Việt Nam”…, trong khi có những người bạn quốc tế họ lại nói lên những mặt “chưa hài lòng” khi đến Việt Nam? Liệu anh có quá chủ quan để nhóng vấn đề không? Anh nghĩ có lúc nào đó anh sẽ làm một dự án để nói đến cái “chưa hài lòng” đó như: tinh thần vệ sinh nơi công cộng, văn hóa “xếp hàng” v.
Còn tôi vì là người nước ngoài sinh sống tại Việt Nam, không một người thân, dù làm nhiều tiền nhưng uổng sinh hoạt hàng tháng của tôi cũng cao. Chính cho nên mà anh đã tiếp tục ghi lại những hình ý nghĩa trong một Video clip mới tại Miền Tây trong chuyến lưu diễn gần đây? Đúng vậy! Video Clip “Quê Bác Ba Phi” là một “nhật ký âm nhạc” mà tôi trân trọng nhất, vì trong video này tôi muốn san sẻ tình cảm thực tình của mình đến với con người, cảnh vật… của một vùng đất mà tôi đã gắn bó khi lần đầu đến với Việt Nam.
Tôi nhớ tiếng gà, tiếng ghe xuồng, tiếng sâu bọ, tiếng rao…và nhớ cái khó khăn thiếu thốn ở một nơi heo hút của một huyện xa xăm tại Hậu Giang. Nhưng mỗi người là một tình cảnh nên chúng ta cũng không nên “vội vàng” lên án ai… Nghệ sĩ là rất khổ nên cần được thông cảm nhiều hơn với điều kiện phải giữ đúng ý nghĩa của hai từ “nghệ sĩ ”.
Tôi thấy cái gì cũng có hai mặt
Có những lúc tôi đóng phim tận rừng cao su ở Đồng Nai các diễn viên khác đều ngạc nhiên khi tôi đi xe máy từ Thành Phố Hồ Chí Minh đến. Lần này không chỉ ghi nhận lại những thắng cảnh đẹp của Việt Nam mà tôi muốn chia sẻ về chiều sâu tâm hồn của người Việt bằng những nét đẹp về nghị lực, phấn đấu của những người tấm gương ở mọi miền sơn hà qua những sản phẩm âm nhạc của mình.
Tôi học được nhiều từ mới, câu nói hay, ca dao tục ngữ Việt… từ những lời thoại trong phim. Tôi phải cố làm việc không ngừng nghỉ thì mới có đủ tiền chi trả các mức phí sinh hoạt và phụ giúp gia đình khoản tiền vay quốc gia khi tôi còn học đại học. Anh có thể san sẻ rõ hơn về hành trình “Nhật ký âm nhạc” của mình? tức thị khi có dịp đi lưu diễn đến vùng miền nào của Việt Nam, nếu có điều kiện tôi và bạn bè thường quay lại những hình ảnh đẹp về phong cảnh, con người, ẩm thực… ở nơi đó và kết hợp với âm nhạc Việt thành một video clip âm nhạc, điều này như giúp tôi giữ được những kỷ niệm đẹp với Việt Nam mãi mãi.
Cảm ơn anh, chúc những kế hoạch của anh thành công! Tiến Trần (Mốt và Cuộc sống). Nên tôi nghĩ với tôi và Việt Nam nên gọi là duyên, tôi thích người Việt dùng chữ duyên cho các mối quan hệ. Nhưng mong muốn của tôi là hy vọng được sự quan hoài của quốc gia Việt Nam để có được một giấy phép hoạt động nghệ thuật lâu dài ở Việt Nam.
Tôi cựu thích thế vì đó mới là cuộc sống của tôi tại Việt Nam, ở Mỹ chuyện đi xe hơi, ăn nhà hàng là bình thường mà. Nhưng tôi vẫn phải nhận rằng Việt Nam đã mang đến cho tôi nhiều nhịp trình bày đam mê nghệ thuật của mình
Vì nếu ở Mỹ, chưa chắc anh có được những thành công như vậy? Ở đời này, người ta không thể đoán chính xác được điều gì.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, tôi phải ái mộ họ, không có gì phải lên án vì tôi nghĩ có thế họ đã mê mải lao động hoặc hình ảnh họ được chọn để quảng bá cho thương hiệu nào đó vớ do hào kiệt và công sức của họ rất nhiều năm mới có được những thành quả đó. Tôi nhớ về tình ái với một cô gái miền Tây ngọt tập cho tôi phát âm từng câu tiếng Việt trước tiên.
Nhưng đó là vì tôi không tìm hiểu trước. Nhưng tôi thấy video clip trong tuổi này cần được chia sẻ càng nhiều càng tốt còn cái được tự nhiên nó sẽ đến.
Do đó tôi luôn tinh thần tôi phải làm gì và đi đúng con đường nào để được công chúng đón nhận. Nên hết thảy những hình ảnh trong clip, là những hình ảnh chân thật của những người dân, bạn bè… mà tôi đã từng gắn bó chứ họ không phải là diễn viên chuyên nghiệp. Nên có rất nhiều kỷ niệm làm tôi sắp khóc khi quay về những nơi mà ngày xưa - tôi từng là một “chàng Tây” nặng 120kg không biết một từ nào của Tiếng Việt ra chợ ê a muốn mua rau mua cá rồi được các chị các cô bán hàng tận tình giúp đỡ.
V… Tôi nghĩ ở giang san nào cũng có cái được và những cái chưa được chứ không riêng gì ở Việt Nam. Nghe anh san sớt, chắn chắc anh có rất nhiều kỷ niệm với Miền Tây? Kỷ niệm nào khiến anh nhớ nhất khi biểu hiện ca khúc này? Khi hát ca khúc này tôi thắm thía và hiểu từng câu từng chữ vì lời bài hát giống như những gì tôi cảm nhận về nơi đây.
Đó là công sức là mồ hôi và nước mắt của tôi nữa. Thật sự ca hát là ham lớn, còn phim ảnh là thử thách mà bản thân tôi cần trải nghiệm lúc này
Có ý kiến cho rằng, Việt Nam đã mang đến cho anh nhiều thời cơ. Chắc là vì cũng nghĩ đến lúc nào đó “hết duyên”, nên tôi đã nghĩ ra hành trình “Nhật ký âm nhạc” cho mình và cho những ý trung nhân mến và ủng hộ tôi trong thời gian hoạt động nghệ thuật tại Việt Nam.
Nếu còn duyên sẽ quay lại Việt Nam tiếp chuyện những hành trình “Nhật Ký Âm Nhạc”. Là người nước ngoài hoạt động nghệ thuật tại Việt Nam anh có những khó khăn gì về giấy phép biểu diễn không? Trước đây, Tôi cũng từng buồn rất nhiều vì có những chương trình tôi không thể dự biểu diễn vì là người nước ngoài.
Qua Video đó, tôi cũng muốn tiếp giới thiệu đến bạn bè khắp nơi về một vùng đất mà con người nơi đây rất thân mật, cảnh vật trù phú, bình yên và hiếu khách. Kế hoạch tương lai của anh là gì trong năm 2013? Sau khi hoàn thành vai diễn trong bộ phim truyền hình, và các show diễn tôi sẽ về Mỹ thăm gia đình.
V… Đó không còn là vấn đề mà chỉ cần một vài san sẻ hay bài viết của tôi có thể thay đổi mọi người được, mà chúng ta cần thời kì và phát động rộng hơn. Được biết dự án “Nhật Ký Âm Nhạc” anh tự thực hành bằng cách không có tài trợ vậy ngoài những đồng cảm của khán giả dễ thường anh không có một “lợi nhuận” nào về kinh tế để “thu vốn”? (Cười) Dự án “nhỏ” này do chính tôi bỏ kinh phí để thực hiện (vì nhỏ nên mới có kinh phí đấy!).
Trong video clip tôi miêu tả ca khúc “Quê Bác Ba Phi” do nhạc sĩ Nguyễn Hà sáng tác , anh Hà cũng nói tính tôi rất giống người Nam Bộ.
Dĩ nhiên điều đó rất nặng nhọc, vì mỗi ngày tôi phải học thuộc hơn 10 trang tiếng Việt. Tỉ dụ tôi đã từng “không hài lòng” ở Việt Nam về ý thức giữ vệ sinh hoặc giao du nơi công cộng như: hút thuốc, xã rác, trò chuyện lớn trong một quán ăn,v. Tôi vẫn có thể là một ca sĩ kiêm diễn viên, nếu tôi có nghĩa vụ và trọng với cả hai công việc mình chọn làm
Tôi từng có lời mời cộng tác từ các công ty trình diễn, họ hứa giúp tôi phát triển thế này thế nọ, trong đó cũng có những định hướng phát triển bằng cách tạo hiệu ứng “scandal”, tôi thấy mình không thích hợp nên chối từ. Tôi cứ đấu đi một mình, hoạt động tự do được anh em nghệ sĩ Việt Nam chia sẻ kinh nghiệm, chỉ dạy từ từ là quá quý cho tôi rồi.
Họ không ngờ tôi bình dị như vậy. Còn hiện giờ khi tham dự chương trình nào chỉ cần làm đúng quy định của luật pháp Việt Nam thì tôi đều trình diễn được. Tôi nhớ 3 tháng đầu tôi đau bụng vì uống khác nguồn nước. Vậy giữa đóng phim và ca hát anh thích công việc nào hơn? Âm nhạc là cái duyên lớn, trong cái duyên lớn đó có cái duyên khác là “điện ảnh”. Bên cạnh đó, “Nhật ký âm nhạc” còn là món quà mà tôi muốn thực hành nhằm gửi tặng đến ắt những ai yêu mến Việt Nam.
Vì giá trị thực tế luôn được tôn vinh và tồn tại lâu dài. Phim “Váy Hồng Tầng 24” đang phát sóng, vai diễn của Kyo đã nhận được nhiều lời khen từ khán giả truyền hình, được biết Kyo cũng đang vất vả cho những cảnh quay trước hết của phim lịch sử “Mùa Lá Đỏ” của hãng phim Cửu Long.
Kiên cố trong ngày mai, nếu có điều kiện, tôi cũng sẽ nghĩ đến những hình thức xăm để gửi gắm thông điệp “chưa hài lòng” đó một cách tinh tế ưng chuẩn âm nhạc chả hạn, để mọi người vui vẻ và cùng nhau nhìn lại. Những trải nghiệm về văn hóa, ẩm thực, con người và đặc biệt nhất phải nói đến đó là âm nhạc, đó là điều mà tôi không thể nào quên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét