Là phố con Hàng Gai nờm nợp, là con phố Hàng Hòm thái bình yên ả, là phố Hàng Mã đủ màu sắc hình hài, là Hàng Bạc, Hàng Buồm nghiêng mình trước dòng chảy của thời gian… Là ánh nắng vàng sóng xánh bên song cửa sổ, là nét trầm mặc cổ kính của những mái ngói cổ trên phố Hàng Bông, Hàng Đào, là hương hoa sữa ngào ngạt đầu phố đêm đêm, là nét duyên thầm dịu dàng của người con gái Hà Nội trong tà áo dài Việt trước tháp Rùa nghiêng soi bóng cầu Thê Húc
Phố cổ chật, nhưng vẫn đủ bao dong rất nhiều người. Phố cổ vào ngày không nắng thật tót vời. Qua sao nhiêu thế hệ, vẫn bền chí với cái nét già cỗi ấy, mà không có ý định ra đi. Chẳng cần phải đi đâu xa, chỉ cần lẩn quẩn ở các ngóc ngách phố cổ, là có thể thả sức mà khám phá ẩm thực, vị giác của người Hà Nội khó tính khó nết, cũng chính vì lẽ ấy.
Mọi người vẫn nhộn nhạo sống, phố cổ vẫn lặng im, như nhịp điệu của lối sống hiện đại không thể làm ảnh hưởng đến, như tiếng xe cộ và những âm thanh sinh hoạt ồn ã khác không thể chạm đến tận cùng những ngõ hẻm sâu nhất trong phố cổ.
Vẫn quen lối sống chậm rãi, vẫn quen cao nhã cái chất của Hà Nội. Những con phố nhỏ hẹp, chật ních, lối đi chỉ vừa đúng cho một người chậm rãi lách vào, vậy mà lại ẩn giấu những quán café hanh vị xưa cũ, nhắm nháp chút phong vị cổ kính cũng có thể khiến người ta hài lòng tựa lưng, tìm về hình ảnh Hà Nội từ những cuốn phim đã ố vàng vị thời kì.
Người Hà Nội vẫn nói, đến Hà Nội là phải thưởng thức vị café phố cổ, vị café không nồng, nhưng chính không gian phố cổ sẽ khiến mọi người chật nêm cảm xúc. Cho tôi yêu thêm những con phố nghìn năm tuổi này, thêm một tí, một tí nữa thôi.
Mà phố cổ thì là vong hồn của Hà Nội. Khu phố cổ Hà Nội, thường được gọi là “Hà Nội 36 phố phường”, là một quần thể kiến trúc độc đáo với những nét văn hóa ẩm thực độc đáo. Hà Nội mùa nào thức nấy, chẳng lúc nào thiếu những món đồ ăn nhỏ nhặt nghe tên thì đơn giản là vậy, nhưng đã một lần ăn thì chẳng thể nào quên.
Hà Nội, phố cổ, phải thật sự dùng cả trái tim để cảm nhận, mới thấy được tại sao người ta rung động rồi, thì không cách nào dứt áo đi được. Những gánh quà vặt trên những thúng hàng rong đã trở thành nét đẹp bình dị của Hà Nội, để hiểu được trong cái khuôn hình đơn sơ ấy chắt chiu vơ những gì tinh túy và thanh khiết nhất của Hà Nội, nằm trong lòng phố cổ.
Nhưng phố cổ thì vẫn vậy, trầm ngâm đến nỗi chẳng gì có thể xâm phạm và phá đi cái vẻ thượng cổ đóng rễ ấy. Nhưng lẽ đương nhiên, phố cổ Hà Nội vẫn mang một nét rất riêng biệt của người Việt Nam, không thể hòa tan với bất kì nét đẹp của một nước nào khác trên thế giới.
Là bát bún thang đẹp mê hồn mị vị giác, là chiếc xe tào phớ vẫn loong koong trong ngách nhỏ đầu thu, là tiếng rao bánh khúc vẫn cất lên đều đặn mỗi đêm đông lạnh buốt, là bát phở nóng bốc hơi ngùn ngụt mỗi sáng tinh sương.
Người dân phố cổ, có thể sống trong những căn nhà chật chội, và ba đời chung nhau những sinh hoạt ngày thường
Tựa như ngả lòng vào những rét mướt đã ủ kỹ nghìn năm. Hà Nội yên bình, nhưng cái nét thanh bình chỉ có thể là vẻ thanh bình trải dọc theo các con phố cổ, còn ra khỏi phố cổ, Hà Nội sẽ lại chóng mặt với những guồng quay của tiến trình phát triển vì quá nhanh nên sẽ tồn tại cả đớn đau.
Người ta vẫn nói, nhắc đến Hà Nội là phải nhắc đến phố cổ, vị âu cũng là quy luật, trước khi yêu một cô gái, bạn phải yêu tâm hồn của cô ấy trước. Đến độ, có nườm nượp và rộn rịp, vẫn cảm thấy thái bình, có xô bồ và nhốn nháo, nhưng lại là điểm tựa chắc chắn.
Là những ngày gió heo may se sắt ngày chuyển mùa, bỗng nhiên vì một tiếng xuýt xoa nhè nhẹ mà cảm thấy trầm mặc. Là vài bông hoa mua từ gánh xe thồ sáng sớm, là chiếc làn vẫn theo tay các bà, các cô đi chợ.
Để gió mang hương hoa đọng lại, để nghe nốt bản dương cầm còn dang dở, để người nhớ người trong xao xuyến ưu tư.
Phố cổ hẹp, nhưng cũng đủ để giữ giàng thay Hà Nội cái chất nền chẳng thể mất đi ấy. CaDe/Tri Thức Trẻ. Đơn giản vì, những trầm mặc mông lung đã trở nên điều thần tình của cuộc sống này.
Du khách khắp nơi đổ về những dãy phố, đi thong thả và không thể không tạt vào các cửa hàng, các phòng tranh khôn xiết ấn tượng với nhiều phong cách khác nhau. Ẩm thực phố cổ Hà Nội là sự hòa hợp phong phú giữa các món ăn truyền thống u – Á, giữa phong cách sang và phong cách bình dân “vỉa hè”. Người ta yêu Hà Nội, yêu hoài không chán, cũng có nhẽ vì những con phố nghìn năm tuổi, lúc thì mang hình hài của một cô thiếu nữ, lúc thì sóng sánh lẫn trầm tư của một người con gái trưởng thành, còn lúc thì lại như bà lão đã bắt đầu chậm chạp tay chân.
Ai đó nói rằng, Hà Nội bé téo, nhưng dù có đi mỏi chân cũng không thể qua hết những con phố, ăn hết những món ngon, và nếm hết những vị nhàn nhạt nhưng sâu lắng.
Bạn có thể đạp xe chạy dọc khắp các con phố buổi sáng vẫn còn ngai ngái vị sương mai rồi tự thưởng cho mình một bát bún bò Huế ở Hàng Điếu hay Hàng Than. Người Hà Nội vẫn kiêu hãnh về những con phố nao nao nỗi nhớ ấy, như một tẹo dư vị được sàng lọc, còn lắng lại của một thành thị đã bắt đầu vươn mình đổi thay quá nhanh.
Hơi thở của người Hà Nội, chính là hơi thở của những bước chân vang lên trong từng con ngách nhỏ, là tiếng những bản nhạc không lời lặng lẽ phát ra từ một căn gác nào đó đâu đây.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét