Mọi người cùng thưởng thức trong phút giao thừa xa nhà trước nhất
Xung phong diễn ngâm hết giọng kim đến giọng cổ. Riêng mình thật bất ngờ xơi gọn tới 7 phần. Âm vang. Khiến không khí phút giao thừa càng trở nên sôi động.
Thiết tha. Câu chuyện kỷ niệm về tết. Tin mừng thắng trận nở như hoa! Lời Bác vừa dứt. Thật là kỷ lục nhớ đời! Hòa liền đọc luôn bài thơ vui: Tết đến chúng tớ cóc thấy đói Chẳng khổ chẳng sở chỉ tủi tủi Thương bay đi xa cơm không mang Ngồi mà chờ tàu nằm đầu đàng.
Minh họa: Mai Khanh Cao Cấp và Huy Hòa động viên: - Có gì đâu phải buồn Ký ơi? Chúng nó về có niềm vui của về. Quên cả bữa ăn trưa mà các nhóm đang cử người đi nhận về. Đặng Ngọc - sinh viên nước bạn Lào - cũng xung phong góp vui điệu múa Lăm-tơi. Nhà trường cho phép các sinh viên từ Ninh Bình trở ra được phép về ăn tết với gia đình nếu có hoài vọng.
Những bài hát đơn ca. Thật duyên dáng yểu điệu với sự phụ họa của một loạt bạn trong tiếng vỗ tay động viên của cả lớp. Rồi đây. Màn đêm đen đặc tưởng có thể xắn ra từng miếng trong đêm trừ tịch buốt giá giữa chốn núi rừng hẻo lánh giây phút như tan ra.
Tất như nín thở. Song ca. Ấm nồng khó tả. Ta ở lại có niềm vui ở lại chứ! Niềm vui của chúng ta ngay hiện đang chờ đấy. Chúng ta cùng tập trung tại đây nơi mái ấm của lớp E1. Ý nghĩa. Ai cũng thấy sao mà ngon mà vui mà nhớ đời đến vậy! Trích Tự truyện Tôi học đại học của NGUYỄN NGỌC KÝ. Cấp được 6. Giọng Bác vang ngân ấm áp đến lạ thường: Xuân về xin có một bài ca.
Cả tâm hồn hơn 20 con người. Mùa xuân mới với tràn trề niềm tin và hy vọng sẽ đến. Chẳng ai bảo ai. Về quê hương… cứ thế nối nhau tiếp diễn sôi nổi. Huỳnh Huy Lân - người Quảng Bình - có chiếc ba lô kỷ niệm bị dính bom bi - ca bài Hò ví dặm chân tình tứ. Vui thú sẽ đến với mỗi người. Của ái tình thương và sự sum họp. Nhường chỗ cho ánh lửa bập bùng lan tỏa.
Tuốt đều đứng dậy nắm tay nhau vừa nhảy vui chân sáo quanh đống lửa vừa hát bài Kết đoàn. Tổng kết rút cuộc: Hòa giải quyết được 5 cái. Gửi chúc đồng bào cả nước ta: Chống Mỹ hai miền đều đánh giỏi.
Những tấm bánh chưng (lớp tự gói). Có mấy bạn còn tranh thủ lấy giấy bút ra tốc ký luôn. Mọi sự ầm ĩ náo nhiệt bỗng dừng tắp. Chả mấy chốc. Huy Hòa nói ngay: - Thưởng thức bữa no mì nắm chứ còn gì nữa? Mọi ngày mơ chiếc thứ hai cũng chẳng có. Chưa biết trả lời thế nào. Tiếng Kim Cúc vừa dứt. Ngay tức thì. Đến phần Bác đọc thơ. Song đêm đón giao thừa trước nhất xa nhà tại xứ sở Tràng Dương đơn sơ mà yên ấm này chắc sẽ mãi mãi không quên trong lòng mỗi sinh viên lớp E1 chúng ta.
Cả ba ôm nhau cười rũ rượi Đêm đón giao thừa Đúng 10 giờ tối. Cứ ăn bao giờ no thì thôi! Cơn đói ngấu khiến cả ba “xung trận” ngay. Tâm địa tự nhiên dâng đầy nỗi ngao ngán. Quyến rũ. Cảm động trong không khí náo nức mê say. Được mọi người thích thú đề nghị. Khoa liền cầm càng dạy cho cả lớp cùng hát. Hoan hỉ chào đón giờ khắc chuyển giao của đất trời. Mở đầu chương trình xin tuyên bố phút lửa trại… bắt đầu.
Mình không về được. Nay Ký định ăn mấy chiếc đây? - Mình cũng chưa biết. Khi phút giao thừa linh nghiệm bắt đầu. Những người có điều kiện tớn tác rủ nhau về quê ngay. Cả lớp xôn sao một thông tin mới: do tình hình phòng không đã đỡ găng. Không có điều kiện về chung vui với gia đình.
Của vũ trụ và của lòng người. Tràng pháo tay nhất tề vang lên. Cho âm thanh hào hứng ngân vang; cho sự vui ấm rạo rực choán ngợp cả căn phòng lớp học. Lắng lòng đón nghe lời chúc tết của Bác qua chiếc đài Oriongtong của Đặng Ngọc. Ai cũng cảm thấy như chưa bao giờ được ăn một bữa mì nắm ngon và thoải mái đến vậy.
Suýt nữa. Khi bữa trưa ngày 29 Tết đã kề cận. Những năm tháng tới đây nhiều đêm giao thừa mới. Nhiều bạn xúc động. Ai cũng muốn xúm lại gần hơn chiếc radio để nghe cho rõ. Bánh tro (loại bánh gói bằng bột nếp được lọc qua nước tro sạch do bà con dân làng Tràng Dương tặng) được bóc và cắt ra. Bài hát được cả lớp đồng thanh hát vang trở đi trở lại như một điệp khúc không có hồi kết.
Thấy mọi người về đông về tây. Đã mấy lần đống lửa được tiếp thêm củi mà cuộc vui vẫn mỗi lúc một sôi nổi như chơi có điểm dừng. Nỗi nhớ nhà da diết.
Ký đoán xem gì nào? Mình ớ người. Anh bạn Vũ Xuân Khoa - quê ở Nghệ An - còn nhanh trí phổ thành bài tân nhạc thật vui và khí thế.
Vỗ tay rền vang không ngớt. Kim Cúc đứng giữa lớp tuyên bố mấy câu mào đầu mở màn đêm lửa trại đón giao thừa Đinh Mùi 1967 thật ngắn gọn nhưng đầy xúc cảm và khí thế: - Vậy là chỉ còn đúng 2 giờ nữa phút giao thừa linh nghiệm sẽ đến.
Làm cho không khí đêm lửa trại đón giao thừa thêm vui nhộn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét