Phong trào ôm miễn phí như những gì đang diễn ra hiện nay đã được đề xướng hồi năm 2004 bởi một người đàn ông Australia mang biệt danh "Juan Mann". Sức mạnh tiềm tàng trong những cái ôm Ngày 1/12 năm đó, Juan Mann bắt đầu yêu cầu được ôm người khác tại khu mua sắm Pitt Street Mall ở trọng điểm Sydney. Nhiều tháng trước khi làm điều này, Mann đã từng rơi vào trạng thái trầm cảm, đơn chiếc, do một số khó khăn cá nhân chủ nghĩa. Thế rồi một lần, ngẫu nhiên anh đã cảm nhận được những tác động lớn lao từ cái ôm của một người xa lạ. "Tôi tới một bữa tiệc trong đêm và một người tôi hoàn toàn không quen đã tiến đến, ôm lấy tôi. Tôi cảm thấy mình như một vị vua! Đó là cảm giác tiệt nhất từng xảy ra" - anh thổ lộ.
Những sự ngờ ban sơ về động cơ của Juan Mann chóng vánh tan biến, mở đường cho việc ngày càng nhiều người sẵn sàng tìm tới anh để ôm và được ôm. Nhiều người khác, cả nam lẫn nữ, cũng đề nghị được ôm miễn phí như Mann. Tới tháng 10/2005, cảnh sát đề nghị Mann và những người ủng hộ anh dừng việc ôm miễn phí, bởi anh chưa đóng khoản tiền chịu nghĩa vụ pháp lý cho hành động của mình trị giá tới 25 triệu USD. Mann và các cộng sự tức khắc gửi kiến nghị nhằm thuyết phục nhà chức trách rằng phong trào nên được tiếp tục mà không cần tiền đảm bảo. Kiến nghị của anh đã nhận được 10.000 chữ ký ủng hộ. Anh đệ trình nó lên nhà chức trách và đã được phép đấu cung cấp những cái ôm miễn phí.
Trong hành trình đi quảng bá cho sức mạnh của những cái ôm, Mann đã kết bạn với Shimon Moore, ca sĩ thủ lĩnh ban nhạc Sick Puppies. Trong vòng 2 tháng cuối năm 2005, Moore đã ghi một đoạn video ca nhạc về Mann và các cộng sự của anh. Tuy nhiên do bận việc, tháng 5/2005 Moore cùng ban nhạc đã dọn tới Los Angeles, Mỹ. Về phần mình, Mann kiên trì đấu phát động phong trào ôm miễn phí trong năm 2005 và 2006, phê chuẩn việc xuất hiện ở Pitt Street vào gần như mọi chiều thứ Năm. Giữa năm 2006, bà của Mann tắt hơi. Để khích lệ bạn, Moore đã làm một đoạn video nhạc sử dụng các hình ảnh anh thu được từ năm 2004 và gửi tới cho Mann. Anh nói trong một cuộc phỏng vấn sau đó rằng: "Tôi đã gửi đoạn video tới cho anh ấy trên một chiếc đĩa, xem nó như món quà. Tôi cũng viết lên đĩa dòng chữ: "Đây chính là con người của anh"". Đoạn video sau đó đã được tải lên YouTube, nơi nó lọt vào nhóm một trong những đoạn video được nhiều người xem nhất. Tính tới tháng 8/2012, đã có 73 triệu lượt người xem đoạn video. Và chính đoạn video ca nhạc này đã khiến ôm miễn phí lan tỏa, Trở thành phong trào có quy mô quốc tế. Ngày 13/2/2009, ngày ôm miễn phí (Free Hug Day) chính thức ra đời. Tới tháng 8 năm đó, Juan Mann thông báo trên trang Facebook cá nhân chủ nghĩa rằng anh xin "giải nghệ" khỏi phong trào Free Hugs và đã kêu gọi những người quan hoài tới thay thế vị trí của mình. Sức lan tỏa đồ sộ
Đơn cử như tháng 10/2006, một sinh viên cao đẳng Đài Loan tên Yu Tzu Wei đã bắt đầu khởi động chiến dịch ôm tuốt người dân ở hòn đảo. Tháng 10/2006, phong trào Free Hugs lan sang Tel Aviv, Israel và ngay sau đó đã xuất hiện ở một đôi thành thị tại Italia, Mỹ. Tháng 11, Free Hugs tìm tới Geneva, Thụy Sĩ và cuối tháng đó, nó xuất hiện tại Singapore. Tháng 3/2007, trong khuôn khổ sáng kiến chống phân biệt người nhiễm HIV/AIDS, chính quyền Pháp đã kêu gọi người dân ôm lấy những người lạ và người Pháp sau đó đã ra đường, mang theo các tấm biển "free hugs". Kể từ tháng 2/2011, một nhóm thanh niên trẻ đã liên tiếp tổ chức các sự kiện ôm miễn phí ở Bồ Đào Nha, bắt đầu ở miền Bắc và kết thúc ở miền Nam giang san. Họ đã xuất hiện trên nhiều kênh truyền hình Bồ Đào Nha và đã được đích thân cha đẻ phong trào, Juan Mann, chúc mừng. Tháng 9/2011 họ từng tổ chức một sự kiện mang tên "Ôm miễn phí vì hòa bình của thế giới". Tới năm 2012, họ còn định phá kỷ lục Guinness thế giới trong hạng mục "nhiều người ôm nhau nhất" tại Vila Nova de Famalicao, nhưng không thành. Tường Linh (Tổng hợp) |
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Trào lưu Free hugs: Những cái ôm tỏa khắp thế giới
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét