Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

"sếp". Vợ, chồng màu sắc cùng là.

Chiếm gần như hết quỹ thời kì của chị. Vợ chồng anh Hân chị Tâm chung tay xây dựng một doanh nghiệp sinh sản thức ăn gia súc. Vợ chồng giống như mặt trời mặt trăng có khi mấy ngày không thấy mặt nhau.

33 tuổi, Đạt trở nên chuyên gia phần mềm tin học, được hưởng mức lương hơn chục triệu mỗi tháng, nhưng đổi lại anh phải làm việc đến 15 tiếng mỗi ngày. Khi cả hai đều là người đứng đầu một cơ quan, quỹ thời gian hầu như để hết ở công sở với trách nhiệm đảm bảo cuộc sống cho hàng trăm người cần lao, chuyện nhà mình lại hóa ra xa lạ như của ai ấy.

Bố cũng phải biết phụ việc nhà. Họp hành, chạy đua doanh số bán hàng. Vợ chồng nó đều làm sếp, có chút địa vị trong tầng lớp nhưng con cái thiệt thòi quá". Cứ đều đặn, không cơm khách hay công tác thì anh chị về nhà ăn trưa, tối cùng gia đình, lâu dần trở thành nếp nhà hay được chị gọi đùa là "gia quy".

Thế nhưng ngày lại ngày trôi qua, gần hết quý 3, vợ chồng nhìn nhau vẫn chưa thấy tín hiệu vui. Ra trường, có công ăn việc làm ổn định, sau hai năm họ tổ chức lễ cưới. "Bận rộn thì chẳng nói làm gì nhưng thấy xã hội hiện đại, công việc cuốn hết cả tình cảm, nhiều lúc nghĩ tội các cháu và lại càng cảm thấy thương vợ chồng thằng con", bà Hiền than vãn.

Anh Nam con trai bà Hiền là Giám đốc Ban quản lý dự án một công trình ở Thái Nguyên của một công ty xây dựng. Đến nay tình vợ chồng vẫn mặn nồng. Bà Hiền nhẩm tính, mỗi năm cậu cả đi công tác liền tới gần nửa năm, tính gộp lại những ngày anh toàn tâm toàn ý ở nhà chỉ được khoảng hai tháng rưỡi.

Mỗi người một nghề, một thú vui, thị hiếu nên cả hai bị công việc cuốn đến quên cả việc ngồi lại với nhau để nói chuyện sinh con đẻ cái. Chị Hiên, Phó giám đốc một công ty du lịch lớn tại Hà Nội, có chồng cũng là giám đốc điều hành công ty to, còn bật mí bí quyết sắp đặt công việc gia đình khi cả hai đều là sếp. Nhờ đó mà anh chị sống với nhau hơn 20 năm với hai mặt con, đều vào đại học.

Sờ soạng việc nhà, từ đối nội đối ngoại, nuôi dạy con cái, quán xuyến gia đình được giao tất cho cô con dâu. Thẳng thớm vắng nhà, con cái nhờ hết vào ông bà và người giúp việc, lãng chuyện gối chăn, cả tuần chẳng ăn nổi một bữa cơm ở nhà.

Cơm cháo thì trước khi đi làm chị đã cắm nồi cơm. Cuối tuần đi chợ sẵn thức ăn trong tủ lạnh, về nhà chỉ cần nấu một loáng là xong.

Bà ton tả nghe máy rồi chép miệng thở dài: "Lại phải di tản sang nhà thằng con trai cả để coi sóc hai đứa cháu. Thế nhưng kể từ khi được cất nhắc lên chức giám đốc, Lâm Thụy bị cuốn vào việc. Những lúc rảnh rang lắm bà mới được dành chút thời kì riêng tư cho những hoạt động hưu trí như tập khí công, đi bộ hay sinh hoạt ở phường. Chính bởi vậy, vợ chồng anh Hân cứ nhìn vào "gương" ấy mà phân công: "Nếu hai ý kiến choảng nhau thì tìm quan điểm thứ ba dung hòa".

Người Việt Nam xưa nay khi gặp nhau, câu hỏi trước hết bao giờ cũng là được mấy cháu, trai hay gái? Câu thứ hai là các cháu làm gì rồi?. Kết quả là cái mối quan hệ xương sống gia đình bị gãy, hôn nhân tan rã", anh Hân phân tách. Vì thế, thu xếp cái gia đình nhiều việc ấy như thế nào cho ổn thỏa, cũng là bí quyết riêng của các sếp vợ chồng.

Thậm chí có người còn mạnh mồm nói rằng: “Hy sinh đời bố, củng cố đời con” một cách đầy kiêu hãnh. Đến lúc có địa vị rồi thì ôi thôi, không thể nào đủ sức mà "ấp trứng". Anh làm giám đốc, vợ quản lý tài chính đã rút được bài học xương máu từ vợ chồng người bạn có địa vị tầng lớp.

Là những chuyện không hiếm xảy ra tại các gia đình khi cả vợ chồng đều làm "tướng". Thủy vợ anh làm trưởng phòng kinh dinh cho một công ty thời trang tư nhân ở Hà Nội cũng có thu nhập khá cao.

Thế nhưng thời khắc hiếm hoi ấy có lúc Đạt và Thủy cũng bỏ đũa để nói chuyện điện thoại với sếp hoặc nhân viên cấp dưới hay đối tác làm ăn.

Càng được “sếp” tín nhiệm trả lương cao, anh càng say mê, có khi nửa đêm thức dậy bật máy tính lên làm việc. Khi mọi chuyện quá muộn, bạn anh chị đã phải dẫn nhau ra tòa, tài sản bị chia tách, con cái phân ly mới giật mình, quay lại không kịp. Thi thoảng lắm hai người mới có thời gian đưa nhau đến nhà hàng vào buổi tối để hưởng những giây khắc lãng mạn có nến, hoa thơm và rượu ngoại.

Thế nhưng ở từng lớp đương đại, nhiều cặp vợ chồng "sếp" cưới nhau đã cố hoãn việc có con để lo phấn đấu cho sự nghiệp.

Chị không thuê người làm, đơn giản vì: "Nhà toàn đàn ông con trai, mỗi mình đàn bà, có người làm dễ sinh sự này nọ". Vốn đảm đang chịu khó, thời gian đầu Lâm Thụy cũng hoàn tất tốt việc cơ quan và gia đình, bà Hiền chẳng chút muộn phiền.

"Quen chỉ huy trong công ty mà, nên anh muốn cả nhà nghe mình, chị cũng muốn chồng với con coi ý kiến mình là số một. Do vậy vừa mới nghỉ hưu chưa đầy ba năm, bà Hiền nhận luôn nhiệm vụ làm người giúp việc, săn sóc hai đứa cháu nội cho vợ chồng cậu cả khi nàng dâu đi công tác; cộng tác lâu dài với vợ chồng thằng hai trong việc nuôi dạy cháu.

Đạt và Thủy yêu nhau từ hồi còn ngồi trên ghế giảng đường Đại học. "Mệt, nặng nhọc lắm, thân làm phó giám đốc nhưng nhiều khi lăn ra thu vén nhà cửa, nhưng cũng vui vì gia đình hạnh phúc, chồng con san sớt", chị Hiên tự hào nói. Chị huấn luyện hai con trai biết phụ giúp mẹ bằng cách chia lịch lau dọn nhà cửa, giặt gịa đã có máy móc. Còn cô con dâu, Lâm Thụy, làm giám đốc đảm nhiệm kinh dinh một hãng điện tử của Hàn Quốc tại miền Bắc.

Nghe nói năm nay được xem là hợp cho tuổi sinh con của 2 vợ chồng, nên từ giữa năm, Đạt và Thủy quyết định tạm gác công việc để sinh con.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét