Thấy bọn ăn trộm rất liều lĩnh, hoạt động vào những đêm khuya, sau nhiều lần ăn dầm nằm dề, mai phục vào những đêm lạnh buốt đến tê người, Bửu “liều” đã tóm gọn được đối tượng đang thực hành hành vi cùng vật chứng
Những ngày đầu Bửu làm dân binh, các anh công an ở phường luôn phải dè chừng và cảnh giác một con người từng nức danh với những vụ đâm chém không ghê tay. Khi được đọc những bài báo nói về những tấm gương của những con người từng lỗi lầm nay đã thành công, trong tôi lại có thêm nghị lực để hoàn lương” – anh nhớ lại.
“Khi mới ra tù, nhìn ánh mắt của mọi người xa lánh, không ai muốn trò chuyện hay thân thiện với mình. Thú thiệt khi đó, tôi cảm thấy rất mặc cảm, tự ti. Nhìn cảnh “kẻ ăn không hết, người làm chẳng ra”, cho rằng tầng lớp thật bất công, năm 1980, một lần dải của Bửu “liều” tổ chức ăn cắp tài sản quy mô lớn ở kho Lào thuộc xã Hòa Hiệp, huyện Hòa Vang cũ.
Nhờ đoàn luyện và cải tạo tốt, Bửu được bầu làm đội trưởng đội thứ tự trong ốc ý chí kiên tâm hoàn lương cũng bắt đầu từ đó. Từ nhỏ, Bửu đã được mọi người để ý bởi sự khôn ngoan, khéo, và đặc biệt nhanh nhẹn, thông minh.
Bước đầu, gia đình chị phản đối kịch liệt. Nhờ vậy, các cấp chính quyền cùng dân chúng tin bầu anh giữ nhiều chức vụ quan trọng ở địa phương. Địa phương có việc gì anh luôn là người xông xáo có mặt giải quyết đầu tiên”.
Trút bỏ “tấm áo” giang hồ ngày nào, anh bắt đầu tu chí làm lại cuộc đời khi tuổi đã gần 40. 22 tuổi, trong một cuộc giao đấu giữa các vượt với nhau nhằm tranh giành địa bàn, Bửu hạ gục được đối thủ của mình nhưng chẳng thoát được sự truy quét của cơ quan công an.
Một trong những vụ trội là vụ đối tượng Đoàn Văn Sơn (ngụ tỉnh Bình Phước), là đối tượng tầm nã đặc biệt của công an tỉnh Bình Phước về tội cố ý gây thương tích làm chết người.
Thay vào đó người dân trong vùng ai cũng gọi anh một cái tên thân thiện và gần gũi "Bửu cơ động".
Tuy nhiên, qua thời kì, anh càng chứng tỏ mình là người đáng tin cẩn, không còn dây dính với giới giang hồ, giờ anh em đã tin tức hoàn toàn”. Đội trưởng đội dân phòng cơ động Nguyễn Ngọc Bửu (bên trái) đang trao đổi công việc với đồng nghiệp.
Đến Bửu cơ động Những năm tháng tuổi xanh hoài phí trong tù, Bửu đã nuôi ý nghĩ sau này ra tù phải làm một cái gì đó để bù đắp lại những mất mát mà mẹ anh và người nhà phải hứng chịu. Với bản tính gan lỳ, liều lĩnh, không ngại cộc với bất kì tay anh chị nào, Bửu “liều” được đám đàn em tôn sùng như một vị “tướng” và biệt danh Bửu “liều” cũng xuất hiện từ đó.
Tuy nhiên, hình như anh không còn muốn nhớ về quá vãng đó nữa. Vụ đó, Bửu phải bóc lịch một lần nữa. Một mối lương duyên như truyện cổ tích, đưa họ đến cuộc sống vợ chồng. Chị Hà nhớ lại: “Ngày tôi quyết định lấy ổng gia đình phản đối dữ lắm, vừa chê ổng già vừa sợ ổng giang hồ … nhưng mình nghĩ con người ai mà chẳng lầm lỗi, mình yêu ổng nên mình ưng ý hết và niềm tin của mình đã đúng”.
Vào tù lần này đồng thời cũng là một ngã rẽ quan yếu trong cuộc đời Bửu. Chiến công tiếp nối chiến công, Bửu “liều” một thì giờ luôn là tấm gương sáng về những thành tích hoạt động tích cực trên địa bàn.
Từ Bửu “liều” Nguyễn Ngọc Bửu sinh năm 1956, dáng người chắc khỏe, chất phác và cực kỳ hiền hòa. Vào những năm 1995 - 1996, trên địa bàn Hòa Hiệp Nam luôn xảy ra tình trạng ăn cắp bu lông, ốc vít, đường ray, gây hiểm cho những chuyến tàu.
Mang trên mình bộ quân phục màu nâu đậm của dân phòng cơ động, ít ai biết Nguyễn Ngọc Bửu từng có một quá khứ "chọc trời phá nước". Khi được hỏi về Bửu cơ động, anh Mai Xuân Minh, láng giềng cùng khu phố cho hay: “Thi thoảng xuống Đà Nẵng, dân bụi đời vẫn quen gọi là đại ca. Tôi hoàn toàn yên tâm nhắm mắt nơi hoàng tuyền rồi”.
Tuy nhiên, sức mạnh tình và niềm tin đã chiến thắng. Lấy lại được niềm tin của đội dân phòng cơ động, công an phường và chính quyền địa phương, cũng đồng nghĩa với việc anh đã lấy lại được niềm vui sống. Sau này, đồng nghiệp Mai Tấn Sinh mới nói: “Nói thật, ban sơ anh Bửu mới vô anh em ở đây ai cũng e dè, dè chừng. Cũng cùng nhận xét như anh Minh, chị Mai Thị Trâm, chủ quán tạp hóa gần nhà cho biết thêm: “Hồi xưa nghe nói anh Bửu là đại ca giang hồ, giang hồ đâu không thấy chứ từ ngày làm cơ động ở phường này, anh rất siêng năng, làm việc nhiệt liệt hoạt bát.
Nếu không nói trước, chúng tôi khó mà tin được ông từng là tay trùm giang hồ Hải Vân có tiếng một thời. Trở về cuộc sống thông thường chẳng được bao lâu, với bản tính ham chơi hơn ham làm, lại không có công ăn việc làm, bị mọi người xa lánh, Bửu “liều” lại như đắm chìm trong cơn mê thiếu sót.
Khi đối tượng về phường đã thay tên đổi họ, sống với người vợ lẽ, im hơi lặng tiếng. Vì ờ đâu có việc gì, tranh chấp hay đánh lộn anh đều có mặt kịp thời giải quyết thấu tình đạt lý.
Thiếu úy Nguyễn Đức Tuấn, hồ hởi khoe: “Anh Bửu giờ làm rất nhiều chức, ngoài đội trưởng đội dân phòng của phường, anh còn là phó ban bảo vệ dân phố, chi hội trưởng hội nông dân chi bộ 14, tổ trưởng tổ bảo vệ dân phố khu dân cứ 7 tầng ở Hòa Hiệp Nam”.
Tay diều hâu một thưở sinh ra trong gia đình lao động có tới 10 người con. Đi theo công an hơn chục năm nay, anh đã thay đổi hoàn toàn, trở thành một hàng xóm tốt, sống rất tử tế, không làm mích lòng ai”.
Hạnh phúc như trở lại với anh khi chị sinh ra được đứa con ngoan, học giỏi. 20 tuổi, Bửu đã tạo dựng cho mình một vị thế vững chắc trong giới giang hồ Đà Nẵng lúc bấy giờ. Vào tù, nhờ cải tạo tốt, Bửu được ra tù trước hạn vận. Tin cậy anh đã thực thụ chân thành trên con đường hoàn lương, chị Phạm Thị Thu Hà người con gái gốc Huế đã đem lòng thương xót anh. Với kinh nghiệm bắt bài giang hồ, nhiều đêm phẳng phiu, thấy Sơn có những diễn tả lạ, luôn sợ sệt khi tiếp xúc với anh, qua công tác đương đầu, khi đối tượng đang chuẩn bị hành trình nấp, đã bị anh cùng kết hợp với công an phường tóm gọn, bàn giao cho công an tỉnh Bình Phước xử lý.
Bửu bị tòa án huyện Hòa Vang khởi tố với tội danh “Cố ý gây thương tích”. Bảng chiến tích lừng lẫu càng dày thêm khi Bửu tuần tự hạ gục các đàn anh khác để độc chiếm địa bàn làm ăn khôn xiết màu mỗ ở khu vực chân đèo Hải Vân.
Có những đối tượng tội phạm đang bị lệnh tróc nã toàn quốc ẩn nấp ở địa phương cũng bị anh phát hiện và bắt gọn. Đến nay, sau những năm tháng hoàn lương bóc thành con người mới có ích cho tầng lớp, ít ai nhớ tới Bửu “liều” một thời. Trở về địa phương, anh xung phong xin vào đội lực lượng dân phòng cơ động của phường, quyết tâm làm lại cuộc đời.
Mẹ của anh, bà Võ Thị Thu đã ngoài 80 tuổi tâm sự: “Cũng may từ khi nó (Bửu – PV) mãn hạn tù, được chính quyền địa phương quan tâm, nhất là mấy anh công an phường, cùng sự xót thương của vợ con. Hàng chục tay giang hồ không đọ nổi sự liều lĩnh, gan lì đều về thuần phục dưới chân đại ca xin làm đàn em chuyên dùng đao kiếm để nói chuyện với thiện hạ Thời đó, trong giới giang hồ, ra đường chỉ cần nói là đàn em của Bửu "liều" thì ai cũng phải dè chừng, kính nể.
Dự vào lực lượng cơ động cũng đã được 17 năm, với cương vị của một người đội trưởng, Bửu “liều” đã tư vấn, cùng với cán bộ công an địa phường phá được rất nhiều vụ án nổi tiếng.
Nỗi khao khát được sống, được cống hiến, làm người lương thiện chưa bao giờ lại trỗi dậy trong con người anh đến như lúc này. Theo Dòng đời. Tuy nhiên, con đường hoàn lương của anh không hề dễ dàng. Nhà khó khăn, lại là con đầu nên Bửu sớm phải bước chân ra đời mưu sinh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét