Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Một các điều buồn cười.

Hình ảnh của những giây khắc khốn cùng nhất cuộc đời bạn sẽ ngập tràn trên mặt báo, tràn trề trên các trang blog, chứa chan trên các mạng từng lớp

Một điều buồn cười

Con người trên thế cục này sẽ mang bạn ra làm trò cười. Cuộc sống mà, có ai mà không có những vấp ngã. Họ than khóc bạn như bạn là một người quen từ lâu năm nào đó, như thể bạn là đấng cứu rỗi ý thức của họ và như thế cái khoảnh khắc bạn ra đi, họ đã mất đi một cái gì đó vậy.

Và rồi, bạn muốn quay lại, muốn dành lại cuộc sống của mình trước đây cho dù vô tình hay cố ý, bạn đã đánh rơi cái hào quang xưa cũ ấy. Cuộc sống này sẽ rất tàn tệ với bạn. Đừng quên rằng cũng không ít người cười vào cái chết của bạn với ý nghĩ: cho đáng đời bạn! cuộc thế là một chuỗi dài của những sự tuyển lựa.

Có những lựa chọn đúng đắn mà cũng có những chọn lọc khiến chúng ta phải trả những cái giá quá đắt. Cả thế giới sẽ quay lưng lại với bạn. Dĩ nhiên, đời chẳng bao giờ đẹp lâu được đến thế.

Nhưng không phải là không đáng! Cuộc sống của mỗi người là của của riêng mỗi người. Cuộc sống này "sẽ đập thật mạnh vào mặt bạn". Nguyễn Trường Duy  Khi bạn sống, bạn có tài, có danh vọng, có địa vị, có cả thảy và rồi bạn sa ngã.

Họ sẽ tung hê bạn đã sạch như thế nào. Hãy mỉm cười nơi chín suối vì bạn vẫn còn người thương tiếc và nhớ về cái thời vang son chói lọi của bạn.

Hãy yên nghỉ nhé!", điều này khó lắm sao? Thật buồn cười đúng không?  Vài nét về tác giả:  Tôi là kẻ lang thang trên chính mảnh đất của mình để lớp một cái gì đó mà chính bản thân cũng không thể biết được đó là cái gì - Nguyễn Trường Duy.

Thế rồi, thật chẳng may, bạn lăn đùng ngã ngửa ra chết! Bạn biết gì điều gì buồn cười ở đây không? Người ta sẽ quay sang thương tình bạn. Không ai có thể hiểu hết được những gì mà người trong cuộc phải qua.

Có người có thể đứng lên từ những vấp ngã đó và có được một cuộc sống tốt đẹp cho riêng họ.

Thật đáng thảm hại. Vậy thì có sao, chúng ta đâu thể giúp gì được cho họ? Nếu họ từng cống hiến, từng sống, từng là những con người ráo trọi, thì nghĩ trong đầu một điều đơn giản: "Thật tiếc cho một nhân tài như vậy.

Và rồi có một lúc nào đó, bạn phải tự hỏi chính mình "Có chuyện gì đang xảy ra?". Phán xét người đã chết rồi thì cũng giống như tự cảm thấy cuộc thế mình chẳng có gì tốt đẹp và chỉ độc nhất việc chỉ vào cuộc đời của một ai đó và nói rằng "nó sống chẳng ra cái gì" mới làm mình cảm thấy có chút ít giá trị vậy.

Bài đã đăng  : Đằng sau những nỗi buồn , Vị thành niên, một chặng đường gian lao , Chuyện người lớn, chuyện con trẻ , Chuyện chiếc ly vỡ , Thế giới bất nhẫn.

Lại cũng có những người không bao giờ có thể trở lại được nữa.

Sống bên cạnh người mình thương tình nhưng lại kéo mình xuống một vũng lầy thì có hạnh phúc không? Không ai có thể đáp.

Sống trên một đống tiền có sướng không? Câu giải đáp là còn tùy. Thật buồn cười quá đi chứ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét