Đặc biệt, có những sinh viên học lực khá, giỏi được những công ty, doanh nghiệp “đặt hàng”, tài trợ kinh phí học tập, sau khi ra trường trở về làm việc cho họ
Trong một cuộc hội thảo mới đây, PGS-TS Lê Quang Minh (Đại học Quốc gia TP. Em con nhà nghèo, lại mới ra trường lấy đâu ra tiền. Hiện tại cuộc sống của Linh khá ổn định khi làm giảng viên cho một trường cao đẳng và nhân viên của một công ty bảo hiểm. Hồ Chí Minh) nhấn mạnh chiến lược đào tạo và vấn tuấn kiệt của nhiều địa phương hiện thời chưa thực tế.
Sau thời kì ở nhà làm ruộng với bác mẹ, năm vừa rồi Huệ đã vào tận TP. LẬP NGHIỆP NƠI MIỀN ĐẤT MỚI Tốt nghiệp Trường Đại học Kinh tế TP.
Khả năng tạo việc làm tại chỗ của Nghệ An còn nhiều bất cập, tỉnh ít cơ sở công nghiệp có sức hút lao động lớn. Ở thị thành dù chịu nhiều áp lực, đua ganh, nhưng cơ hội thăng tiến lại rộng mở và thu nhập cao, được tiếp cận các điều kiện hiện đại hơn”. Thất nghiệp được xem như cơn “ác mộng” ám ảnh các cử nhân tỉnh lẻ. Hàng năm ở Thanh Hóa, nhàng nhàng có tới hơn 20. Tuy nhiên nhu cầu dùng còn hạn chế, đặc biệt là ngành sư phạm trong những năm gần đây trở nên dôi thừa, nên nhiều chất xám buộc phải “ra đi”! Học xong Đại học Luật TP.
Sau vài tháng liên tưởng xin việc ở quê không được, anh quyết định quay lại Sài Gòn tìm dịp. Sau hai năm “cầm cự”, chuyển từ nơi này đến nơi khác, giờ Nam đã ổn định công việc tại một công ty bất động sản có tiếng ở TP.
Bất kể ngành gì, nhất là sư phạm, cũng cần phải “lót tay” ít nhiều mới vào được. Tốt nghiệp Đại học Luật TP. 000 lao động ở trình độ sơ cấp, 65% trong số đó xin được việc làm, còn tồn lại một phần ba đang thiếu việc.
Huệ san sớt: “Để có một chỗ đứng trong cơ quan Nhà nước, không phải là bằng cấp, học vấn mà chính là các mối quan hệ quen biết và đặc biệt phải có tiền nong. Theo ông, nếu có cơ chế thông thoáng, môi trường làm việc tốt, có chế độ đãi ngộ xứng đáng, cơ quan Nhà nước tại các địa phương sẽ hút tri thức từ các doanh nghiệp chứ không ngay ngáy lo “mất” người như hiện. Hồ Chí Minh trong những năm qua đã thu hút số lượng lớn lao động có trình độ tay nghề, học thức cao.
Xin việc! Một số thì chăm chú học hành, kiếm tấm bằng giỏi hoặc học thêm các kì khác để các doanh nghiệp “để mắt” tới.
Nhưng theo tìm hiểu của chúng tôi, số cử nhân quay về quê làm việc rất ít oi, ngoại trừ dưới dạng cử tuyển hay đã “có chỗ” vững chắc, còn đại đa số ở lại chính thành phố mà mình học để làm việc. 000 thí sinh thi đậu vào các trường đại học, cao đẳng, trung cấp chuyên nghiệp.
Quê Quảng Nam, anh Nguyễn Văn Sự tốt nghiệp Trường Đại học Luật TP. Anh chia sẻ: “Nếu không có mối quan hệ, tiền nong, xin việc ở quê rất khó. Sau hai năm cầm phấn đấu, anh được giám đốc công ty cất nhắc chức trưởng phòng kinh dinh.
Sự phát triển mau chóng của các thành phố lớn như Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng, Biên Hòa, Cần Thơ đặc biệt là TP. Tương tự các tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị. Nhưng sau một thời gian trầy trật đi hết cơ quan này, đơn vị nọ, kết quả mà họ nhận được là sự thất vọng, buồn tủi. Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh. THẤT VỌNG Tốt nghiệp ngành công tác từng lớp thuộc Đại học Khoa học Huế, anh Nguyễn Văn Huệ (quê Yên Thành, Nghệ An) đã tích cực về quê xin việc.
Và cũng chính từ đây, nhiều người đã bạo dạn rời bỏ quê hương, kiên tâm tạo lập sự nghiệp nơi vùng đất mới. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Huế, anh Nguyễn Đình Linh (ở Tĩnh Gia, Thanh Hóa) hăng hái về quê xin dạy học. Quen với môi trường làm việc năng động, chuyên nghiệp, những sinh viên học ở các trường đại học tỉnh thành sớm bắt nhịp cuộc sống.
Anh Trần Ngọc Tuyền (quê Quảng Ngãi) hiện là Giám đốc Công ty TNHH TM-DV giáo dục và việc làm Ánh Sao (quận 7) tâm tư: “Việc làm là vấn đề nan giải cho các cử nhân ngoại tỉnh mới ra trường, bởi họ ít có mối quan hệ, cốt con nhà nghèo.
Ngày trước ngay cả bản thân tôi cũng rất muốn về quê làm việc, cống hiến sức trẻ, nhưng đâu có dễ. Anh cười buồn cho hay: “Học xong mình nghĩ suy giản đơn là đem kiến thức về cống hiến cho quê hương, được gần gũi với cha mẹ, nhưng mọi thứ không như mình nghĩ.
Hồ Chí Minh vào năm 2010. Là người năng động trong công tác đoàn thể, xã hội, có đạo đức, phẩm chất tốt nên từ khi còn học phổ quát, Huệ đã được tiếp thụ Đảng, trở nên một trong những đảng viên trẻ tuổi nhất của tỉnh Nghệ An lúc bấy giờ. Anh tiết lộ: “Để xin được việc ở quê, riêng về ngành luật tốn kém không dưới 50 triệu. Hệ thống dạy nghề với 60 trường trên toàn tỉnh mỗi năm đào tạo được 33.
Hồ Chí Minh, Hoàng Văn Nam (ở huyện Hương Khê, Hà Tĩnh) sau nhiều ngày suy nghĩ, lần khần đã quyết định trụ lại Sài Gòn lập nghiệp. “Mới ra trường em làm đủ nghề từ rửa xe, bán hàng, phát tờ rơi. Cứ mỗi năm Nghệ An lại tăng thêm ba vạn lao động, trong đó một vạn đi xuất khẩu cần lao, một vạn đi làm việc ở các tỉnh phía nam, còn lại chưa biết làm gì.
Hồ Chí Minh, anh Nguyễn Duy Sơn (ở xóm 5, xã Quỳnh Tân, Quỳnh Lưu, Nghệ An) cũng “ngán” về địa phương dù rất muốn được công tác, làm việc gần gia đình, quê hương.
Hồ Chí Minh, anh Nguyễn Duy Sơn (bìa trái) ở lại tỉnh thành làm việc cho Văn phòng công chứng Châu Á (quận 3) Theo Sở lao động - Thương binh & xã hội (LĐ-TB&XH) tỉnh Nghệ An, hàng năm số lao động tỉnh nhà đi làm việc dài hạn ở các nơi khác trên mười vạn người.
Mỗi năm có hàng ngàn sinh viên theo học ở các trường đại học tại Đà Nẵng, TP. Hồ Chí Minh). Sống và làm việc ở thành phố lớn, em nghĩ sẽ có nhiều điều kiện phát triển và cơ chế thông thoáng hơn”. Hiện anh Sơn đang là thư ký nghiệp vụ của Văn phòng công chứng Châu Á (quận 3, TP.
Chạy công chức là một hiện tượng đáng buồn hiện nhưng đã trở thành phổ quát đến nỗi ai cũng biết nhưng không muốn nói ra”.
Nhưng cũng giống như các anh chị đã “lỡ bước” đi trước, sau thời kì cầm hồ sơ xin việc, chung cuộc Huệ đành thất vọng. Vì sao châm bẩm vấn nguồn lực chất lượng cao như thạc sĩ, tiến sĩ mà không tiếp thu những người trẻ có trình độ chuyên môn, tâm huyết với địa phương? Lực lượng này luôn dồi dào và mong muốn được cống hiến cho quê hương. Chúng tôi thành lập công ty với mong muốn tạo điều kiện cho các sinh viên, cử nhân mới ra trường hay cần lao phổ quát từ các miền quê vào thành thị”.
Tôi đã quyết định vào tỉnh thành này không chỉ để dạy học mà còn kiếm thời cơ khác cho mình”. Mình con nhà nghèo, vài triệu đã lớn thì lấy đâu ra dăm chục, một trăm mà xin việc. Thế nhưng Thanh Hóa hiện là tỉnh đứng đầu cả nước về số sinh viên thất nghiệp sau khi ra trường. Thủ Dầu Một (Bình Dương) lập nghiệp.
(CATP) Sau khi ra trường, không ít cử nhân hào hứng trở về quê nhà xin việc với mong muốn đem sức lực, tài trí cống hiến cho quê hương. Với những địa phương đất rộng, người đông như Nghệ An, Thanh Hóa, Hà Tĩnh nguồn lực trí thức dồi dào, mỗi năm có hàng ngàn sinh viên thuộc các ngành nghề khác nhau ra trường. Bởi thế khi còn ngồi trên ghế nhà trường, nhiều sinh viên đã “tự thân vận động” độ những công việc bán thời kì, dành tiền sau này đi.
Tam Kỳ (Quảng Nam) mới xin được việc làm. Miễn là kiếm được tiền phòng trọ, ăn uống qua ngày để đi xin việc” - Nam chia sẻ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét