Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Lưu Quang Vũ viết 'gian phong cách lậu Đồi Ngô'. 30 năm trước.

Rốt cuộc, Thời - một học trò được Châu kèm học đã huých tất tật, mẹ Thời đã mua đề thi nhằm giúp con mình vượt qua kì thi tốt nghiệp

Lưu Quang Vũ viết 'gian lận Đồi Ngô'... 30 năm trước

Trong kì thi tốt nghiệp cuối năm lớp 12, phát hiện mình đã biết trước đề thi, Châu phản chiếu với cha nội và mong đề thi cần phải được làm lại.

Chia sẻ về vở kịch, NSƯT Chí Trung, vị đạo diễn dựng  Mùa hạ chung cuộc  "phiên bản" 2013 đã nói: "Người tốt vẫn cứ lớ ngớ giữa cuộc đời, người xấu đã được trang bị tốt, họ trở thành rất đông và đoàn kết lại thành một ích nhóm. Khoảng trống hoang mang, khủng hoảng, vô định đón lấy, nhấn chìm cậu: "Tôi không còn tin vào ai, vào điều gì nữa!".

Cùng nỗi khủng hoảng niềm tin như Châu, nhưng hiện thực mà giới trẻ hiện tại phải đối mặt có nhẽ còn lộn xộn, phức tạp gấp bội. Khác một tẹo về từ ngữ, một đại diện giới trẻ thế kỷ 21, Hoàng Đức Minh lặp lại khoảng trống ấy: Giới trẻ Việt đang bị bỏ rơi! Đối với giới trẻ: "Khủng hoảng niềm tin đắp vơ những cái khác.

Lạc hậu. Bệnh thành tích, gian lậu trong thi cử, người tốt bị vùi dập, cái xấu được che đậy. Giới trẻ thời nay vẫn được dạy những bài học đạo đức về sự chân thực, dũng mãnh, bảo vệ lẽ phải, chiến đấu với cái xấu, với sai trái.

Mùa hạ rốt cục nói về Châu, một học trò giỏi, sáng dạ và cương trực. Ngành sàn diễn đang kỷ niệm 25 năm ngày mất của vợ chồng nhà viết kịch Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh.

Nhiều câu chuyện, trăn trở vẫn còn đó, nhức nhói như thuở nào. Còn ngoài từng lớp, chạy việc, chạy chức, chạy quyền, những tệ nạn tham nhũng, lạm quyền. Còn cái giá của Người đương thời Đỗ Việt Khoa là sự cô đơn, lảng tránh, không công việc, không nhịp, và khó có sự chia sẻ thật sự. Nghe vậy, bỗng lại thầm mong Lưu Quang Vũ sớm. Đang hiện diện nóng bỏng. Nhưng xung quanh các em, hiện thực lại bày ra với những mảng màu hoàn toàn đối chọi.

Khi không có niềm tin thì mọi nguyên tố khác đều khủng hoảng tất, song song khi người ta thiếu niềm tin thì cũng khó mà có thể tìm ra lối thoát cho những khủng hoảng còn lại". Giữa một hiện trạng ngổn ngang nhường đó, giới trẻ biết tin vào đâu, vào ai để đứng thẳng lên sống đúng nghĩa với tuổi xanh đầy hoài bão, nhiệt huyết. Một cảnh trong vở kịch Mùa hạ rốt cuộc Qua mấy thập kỷ, cái giá của sự trung thực vẫn thường mang vị đắng chát.

Lan tràn. Ban giám hiệu đã có cuộc họp, và để đảm bảo cho danh dự của nhà trường, yêu cầu của Châu không được hài lòng và cậu bị đưa vào danh sách những học trò cá biệt. Những vấn đề Lưu Quang Vũ đặt ra, trong nhiều lĩnh vực, chưa bao giờ cũ.

Và rằng: "Lẽ phải, nhân cách và lòng chân thực phải là những giá trị tuyệt đối. Còn "phần thưởng" cho những người dám gan dạ đứng ra vạch trần những sai lầm, thụ động thường lại là cả ngày mai mù mịt, bị trù dập, không nơi cậy dựa.

Một niên học nữa lại bắt đầu. Nếu chúng ta không biết đoàn kết lại thành tiếng chuông, nói đúng hơn là đại chuông, thì 50 năm nữa, vở diễn vẫn mang tính thời sự".

Châu thất vọng và bỏ đi. Ngay trong môi trường giáo dục, bệnh thành tích, nạn chạy trường, chạy lớp, mua bằng cấp. Hay những bão tố sẽ "vùi dập" không tiếc thương khát vọng, niềm tin sống, để rồi các em lại quay về tuyển lựa hoặc thủ phận qua ngày hoặc phải "đạp" lên vai kẻ khác mà sống? Tiếng trống khai học đã gióng lên. Trong quãng thời gian mang tính bản lề của thời học trò, Châu đã phải liên tục đối mặt với những lựa chọn.

Cũng cho nên những tuyển lựa càng trở nên khó khăn, những con đường càng mung lung. Vẫn còn tồn tại nhan nhản trong giáo dục bữa nay". Tiếng nói của lẽ phải có lúc bị che lấp bởi ngôn ngữ của đồng bạc. Hơn 30 năm sau khi ra đời, câu chuyện về ngành giáo dục, về niềm tin của giới trẻ đặt ra trong  Mùa hạ rút cuộc  vẫn được bắt gặp đâu đây qua những Đồi Ngô, phụ thân Khoa.

Trong khuôn khổ chương trình kỷ niệm, vở diễn  Mùa hạ rút cuộc  của ông được rạp hát Tuổi trẻ giới thiệu đúng vào mùa tựu trường. Khi câu chuyện Đồi Ngô bại lộ, nam học sinh tố giác hành vi ăn gian đua rơi vào khủng hoảng vì sức ép từ nhiều phía và "nếu nhà trường không cho thi tiếp, em sẽ đi phớt lờ xe".

"Mũ ni che tai", sống biết phận mình thành cách sống của "một bộ phận không nhỏ". Hoàng Hường. Chọn cách tranh đấu chống lại giảo hoạt, sống theo niềm tin của mình; hay im lặng hưởng lợi, như cách bố Châu thuyết phục con "sự thực cũng có dăm bảy đường", hoặc như cách của cô giáo Thúy "luôn theo quan điểm số đông"? Khi nghe thầy Hiển, thành trì ý thức chung cuộc đối với Châu, thở dài: "Lẽ phải, tư cách, sự trung thực có nhẽ chỉ là một giá trị tương đối", sợi dây níu giữ niềm tin của cậu học sinh vỡ vụn.

Hiểm hơn nữa là khuynh hướng muốn bưng bít, cố tình "không nghe, không thấy, không hiểu" của không ít người có bổn phận.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét