Vẫn thấy trung thu đến thật gần để gợn lên nhiều chiều cảm xúc bâng khuâng
Mới vài chục năm trước, Hà Nội vẫn còn nhiều phố gắn bó với trung thu. Đương nhiên vẫn có nhiều hoài tưởng cho chuyện, người lớn sao vẫn có nỗi niềm tây(!?). Vùng nguyên liệu cổ truyền chuyên ra thứ thóc nếp hoa vàng đặc trưng làm cốm thuở nào không còn nữa, nhưng người làng Vòng vẫn nhập lúa non về và giữ nguyên bí quyết làm cốm vô tiền khoáng hậu.
Ông tiến sĩ giấy một thời đứng khuất đằng sau cái mớ đèn hoa ồn ã, nhưng vẫn giữ vẻ quắc thước cho những ai hoài cổ. Phố chợ trung thu đã sửa soạn tinh tươm những cỗ đèn muôn màu sắc, muôn hình.
Những sắc màu quyến rũ xuống phố lung linh, đã làm không gian Hà Nội có một tiết tấu riêng. Lẫn làm sao được khi thoảng qua trong gió đã thấy hương thơm vườn ổi mỡ, ổi đào ven đô, vị chuối trứng còn vẩn vơ phù sa sông Thao thiêm thiếp, hồng quyện đỏ môi thơm trữ tình như xứ Lạng và cốm non như hạt ngọc phỉ thúy ánh lên vị lân tinh trong chiếc lá sen hồ Tây biêng biếc.
Rõ ràng trong những sắc màu quyến rũ gọi mùa đó, cốm ngon làng Vòng vẫn có dáng vẻ riêng ngời lên dáng dấp sung túc, tình tứ của người kinh kỳ. Đúng đêm rằm đẹp nhất, phố mới lột xác thành điểm nhấn trong tiết tấu giao mùa đẹp lung linh, nhưng mỗi ngày đi hỗ tương làm người ta dễ dàng nhận ra đã có biết bao đổi thay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét